Author: admin

  • Mãi sau này anh mới biết
    Bông hóa đó không phải của anh
    Chẳng qua là anh đã đi ngang qua đúng mùa hoa đẹp nhất…

    Âm nhạc không phải là lĩnh vực mà mình có hiểu biết, và tất nhiên là khả năng cảm thụ âm nhạc nói chung của mình rất tồi. Nhưng có một điều mình có thể hiểu được đó là lời bài hát. Do đó, hồi bữa mình vô tình nghe được ba câu trên trong chương trình The Masked Singer Việt Nam. Mình đã đứng hình và phải lật đật đi lấy giấy bút ghi lại, mà ghi lại cũng còn thiếu chữ nữa chứ.

    Lý do mà mình đứng hình vì câu hát này của Vũ trong chương trình đó không phải vì nhạc hay, không phải vì Vũ hát hay mà là do mình bất ngờ. Mình bất ngờ vì sự ví von vô cùng thơ trong lời mở đầu của bài hát. Việc so sánh người con gái như đóa hoa, bông hoa, nhành hoa trước nay không thiếu trong thi ca, văn học, âm nhạc – nhưng việc lấy hình ảnh “mùa hoa đẹp nhất” để nói về khoảng thời gian đẹp nhất/ thanh xuân của người con gái, và hơn cả là khoảng thời gian đẹp nhất của tình yêu của người con trai đang hát… cái ý thứ 2 này mới làm mình thực sự xúc động.

    Mình sẽ không biến post này trở thành một bài văn phân tích tác phẩm văn học, mình chỉ muốn nói về sự xúc động về chất thơ trong tâm hồn của thế hệ tác giả/ nhạc sỹ trẻ. Đã có một khoảng thời gian dài mình không nghe được một bài hát nào có lời sâu sắc và đẹp, điều đó làm mình nghĩ rằng những bài hát đẹp chỉ có thể được viết trong quá khứ, hoặc là các tác giả thế hệ trước đã dùng hết vốn từ đẹp của tiếng Việt rồi (như là “giọt nắng bên thêm” – ai mà gọi tia nắng bằng “giọt” cơ chứ!) Nhưng sau bài hát “Bông Hoa Đẹp Nhất” của Hà Anh, Phan Viết Tính, Nguyễn Văn Trung này, mình đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ đó.

    Tiếng Việt đẹp không bao giờ cạn, chất thơ không bao giờ phai, chỉ là ai có được khả năng viết ra mà thôi.

    Đôi khi thật bất ngờ, tâm hồn khô cằn này được tưới tẩm bởi những ngôn từ đẹp.
  • 0 giờ 40 phút ngày 13/8/2022 giờ Florida,

    Hiện mình đang nằm trên giường, hơi sớm so với mọi ngày vì sáng sớm mai cần dậy sớm để có lớp online. Và tất nhiên là đã không còn trong ngày Rằm tháng Bảy âm lịch, Lễ Vu Lan nữa rồi. Tuy nhiên cả buổi tối và tới giờ mình vẫn bật nghe Paris by Night chương trình liveshow “Con thương nhớ Mẹ” và sống trong tâm trạng của một người đã luôn nhớ nhà mà giờ còn thêm nhớ da diết hơn nữa.

    Mình không chỉ đau đáu nhớ mẹ, nhớ cha, mà còn nhớ ông nội, bà nội, tình yêu lớn nhất cuộc đời này của bé Ánh. Nghĩ tới đợt bà nội té gãy xương lúc con mới đi mười mấy ngày, rồi những lần ông nội khó thở, rồi bà nội chóng mặt, rồi mệt tim rồi té trật tay, rồi cảm ho cả tháng nay… “người già như chuối chín cây”, con không khỏi quặn lòng. Mỗi lần gọi về hay nghĩ đến là rươm rướm nước mắt nhớ về câu nói mà cha kể “Nội nói nội sẽ ráng sống tới lúc cháu nội về…”

    Xót không?

    Dù cho có đọc thuần kinh sách bao nhiêu, dù cho có hiểu rằng cõi đời là cõi tạm vô thường, thì con vẫn không thể thoát được những giọt nước mắt khi nghĩ đến mai này.

    Con đi được 236 ngày rồi, còn 382 ngày nữa con về. Con ước gì ngày nhỏ con đã ráng học giỏi thì đâu phải đợi đến tuổi này mới phải đi xa. Có ai đi du học mà như con đâu nội ha.

    Khoẻ và đợi con nha Nội.

  • Phù!

    Ơn trời, thế là mình đã xong bước đầu đăng tải hết tất cả các bài thơ đã viết từ nào đến giờ lên blog. Chắc chắn là có vài bài trong giai đoạn 2020 mình để trong giấy tờ ở Việt Nam không có gõ vô word nên bị lủng thời gian đó, mai mốt mình sẽ bổ sung sau mới được.

    Đây là cái blog đàng hoàng nhất mà mình có, lý do là vì mình quá kén chọn giao diện của blog nên cứ làm rồi bỏ rồi lại làm mà mãi không ra được trang web ra hồn. Lần này mình quyết tâm dùng 1 cái theme mà mình không phải can thiệp gì về design hết, chỉ cần cài vô rồi setup trang rồi đăng bài thôi.

    Nhờ vậy mà mới nhanh gọn và dứt điểm được…. tự chán bản thân mình luôn.

    Mình sẽ cố gắng chăm chỉ cập nhật nội dung blog này.

    Nội dung sẽ bao gồm cả hai ngôn ngữ, lúc tiếng Anh, lúc tiếng Việt tùy hứng, mong mọi người thông cảm.

  • My New Year’s Eve has never been so cold as this
    Florida, the sunshine state, 3 degrees Celsius, I huddled on the cold floor
    Vacation has been a luxury for me for the past 15 years, yet here, I had a reluctant vacation
    because everyone rests,
    no internet connection
    no shipment
    no restaurant
    Was it like this for every newcomer?
    maybe
    So, I won’t cry anymore, I have to adapt
    Expensive, everything needs money
    I convert currency every time I go to the supermarket
    Could I buy anything? Of course, from the smallest.
    (The) only thing I must do is set a budget
    Afford or not depends on the ingenuity of spending.
    and of course, don’t take a ride!
    Half of my time is spent waiting for the bus
    A strange feeling, because I have never used a bus in my life
    Cup-cakes here are so sweet, but I sweat in the winter.

    You know what? Even if I could pay for an entire glass, I couldn’t find it full.

    • Initial: July 29, 2022
  • It is about the wiper
    Which used to be a beautiful handkerchief
    Lovely and full of melancholy

    Still, it is no more bright, and not even white
    It always makes things shine
    Everywhere it goes, the place lights up
    They seem to be purified or given a bulb

    Still, gifting magic but could not save its vivid
    Owning the ability to refine, but its yarn is increasingly faded
    Everything is spotless but cannot clean its cosmic
    Soft, worn fibers fall off with time
    The absorbed stains of tho specks of dirt may not be washed off

    Even though it becomes a rag, it always shines on its own
    With a wise mission – to clean up any stains.
    A handkerchief does not need to be white.

    • Initial: June 16, 2022
  • Tiny windows
    So many million colors
    Various sizes
    Vertical, horizontal, square, and even folded
    Letters can go through it
    Pictures can go through it
    Sounds can go through it
    Expressions can go through it
    But feelings stay
    And they couldn’t be walked through
    Probably because they’re windows – who goes by the window?
    Maybe someday, they will become real doors
    To let us go through space
    To bring us home
    In a wink
    Like a wind.

    Disclaimer: If there is no internet, the windows of 2022 are nothing.

    • Initial: May 14, 2022
  • I was given a body
    I used to be sappy
    I used to have no thorns
    I used to be so small
    I used to be so tall
    I used to hold leaves
    I went through aridity
    It let me realize
    I can revive
    Wherever it is
    Because I have a deep root
    They go straight into the earth’s core
    Find a groundwater
    Pour to the South
    To the nine tributaries of the Mekong River
    To fade the color of the alluvial red water
    Here I am, your little southern cacti’s home.

    • Initial: April 22, 2022
  • Fearless of becoming prey, everyone dies anyway
    She could stay and fade, but boring days
    Little sparrow spreads its wings and flows the blue
    New sky, new height, new strike
    A meaningful life.

    • Initial: April 22, 2022
  • Time is scarce
    Water is scarce
    Land is scarce
    humans, too.

    Extended nights, running away
    no sleep
    Suspensive days, hiding
    no work
    Desolate never-endings
    no home
    Violence, collapsing
    no more family.

    Even when the moonlight hasn’t changed the cycle yet
    Who’d imagined there were secret shelters under the modern houses
    and the sunlight is only in memory

    Today, those words broke like my fractured heart, wondering
    is love still immeasurable?
    is kindness still infinite?
    Anyway, I’m inclined toward the precious boundless compassion that sustains.

    • Initial: March 11, 2022
  • They say mushrooms bloom after the rain
    Yet they haven’t told how mushrooms survived water flows
    Yet they haven’t said from where mushrooming
    Yet they haven’t known about those that never come out of the ground

    No one will know your roots, but you and the sleepless mood
    Little mushroom, you won’t be the prettiest one, but you will make a story
    That has never been told

    So, little mushroom, tell the world how your species survive water flows
    Tell them from where you bloom
    And tell them how your never-come-out-friends tried.

    Inside out.

    • Initial: February 26, 2022